những câu thơ hay về tình yêu mùa đông

Tổng hợp những câu thơ hay về mùa đông

Mùa đông đã trở thành một đề tài quen thuộc trong văn học, được rất nhiều thi sĩ viết lên những bài bài, câu thơ mang nhiều tâm trạng và cảm xúc. Dưới đây bài viết sẽ giới thiệu đến bạn đọc những câu thơ hay về mùa đông được nhiều người yêu thích nhất.

1. Những câu thơ về mùa đông hay nhất

Mùa đông lạnh lẽo đã giúp những đôi lứa yêu nhau thêm gắn kết tình cảm ngọt ngào và sưởi ấm trái tim. Nhưng đôi khi mùa đông cũng khiến con người ta cảm thấy cô đơn, lẻ loi. Chính cảm hứng đó đã khiến nhiều thi sĩ viết nên những câu thơ hay về mùa đông. Đó là tiếng lòng, là những ưu tư, trăn trở của họ khi thời khắc mùa đông sang. 

những câu thơ hay về tình yêu mùa đông

Những câu thơ hay về mùa đông

Mùa Đông Của Em

 

Đông sắp chuyển mình anh biết không

Trời xanh mây trắng nắng thêm trong

Năm nay thời tiết thay màu mới

Em cũng rộn ràng chuyện có… không

 

Tuy vẫn còn Thu của đất trời 

Nên màu ảm đạm lắm anh ơi

Lòng em khao khát như Thu vậy

Anh biết không anh… nửa mảnh đời

 

Em thích lang thang những tối buồn

Những ngày mưa đổ – nắng chiều buông

Ngắm bờ biển vắng đêm rằm ấy

Để nhớ về anh nỗi vấn vương

 

Em thích nghe anh kể chuyện lòng

Cho em ôn lại tháng ngày Đông

Cùng ai thủ thỉ đêm thanh vắng

Bẽn lẽn mình em khẽ gọi: Chồng

 

Ta kể nhau nghe chuyện bụi hồng

Đò tình bao chuyến có rồi không

Trò chơi hôm ấy… Trời cho đó

Ghi khắc vào tim một chữ: Đông

(Hoàng Mai)

 

Thơ tình mùa đông 1

 

Bài thơ tình tôi viết giữa đêm đông

Vào khoảng trống đầy mông lung lạnh giá

Câu yêu thương lạc trên miền đất lạ

Chẳng đến được người đã quá xa xôi?

 

Muốn gửi về đâu tha thiết đôi lời

Tôi chỉ biết nhìn sương trời giăng trắng

Tìm ánh sao đông trên dòng sông lặng

Lạnh tiếng thở dài sâu lắng tâm tư

 

Đông đã về se sắt những trang thơ

Tình đã mất, cả đời mơ nuối tiếc

Còn lại thôi chút ân tình cách biệt

Rầu rĩ cuộc đời, oán kiếp đơn côi

 

Bài thơ tình tôi đang viết cho tôi

Cơn gió lạnh cuốn rời xa mơ ước

Đến nơi nao nếu người em thấy được

Xin hãy động lòng, dừng bước tâm giao

 

Tôi vẫn yêu em như những ngày nào

Nghe ký ức thường dâng trào khao khát

Hoài niệm tiếng yêu làm sao lạnh nhạt ?

Nhung nhớ tràn đầy, Đông hát ai nghe ?

 

Từ độ em đi tâm trí nặng nề

Thơ tôi viết em đâu hề xao xuyến

Như dòng sông nước vẫn xuôi về biển

Thương nhớ dụm dành… lại tiễn ra khơi

 

Thơ tình mùa đông 2

 

Muốn gửi tới em thật nhiều trong đêm giá

Mỗi vần thơ tựa sóng cả trào dâng

Đêm có buồn tình biết có hay không ?

Anh chỉ thấy một lòng yêu em mãi.

 

Gửi về em dáng chiều trôi chầm chậm

Khói sương rơi giăng trắng nỗi niềm tư

Xe lạnh lòng làm nỗi nhớ âm u

Đêm dần xuống chiều dường thêm lưu luyến

Gửi về em niềm thương trong gió quyện

Mang tâm tư bao xao xuyến nghẹn ngào

Khóm trúc reo mình cùng gió lao xao

Nghe cảm xúc thầm dâng trào rung động

 

Gửi về em cả trời mơ mở rộng

Ôm yêu thương ,ôm niềm nhớ vô trong

Khát vọng nào ôm mãi nỗi chờ mong

Ôm hình bóng ôm em vòng tay ấm

 

Gửi về em dáng chiều trôi rất đậm

Cả không gian bưng phủ kín nhớ thương

Căn phòng buồn ăm ắp những vấn vương

Đầy ứ đọng bốn bức tường lạnh lẽo

 

Gửi về em niềm vui buồn đan chéo

Như mây bay, nhờ gió thổi vu vơ

Gió mơn man niềm thương nhớ mong chờ

Mây hờ hững,hững hờ trôi không bến

 

Gửi về em những tâm tình chợt đến

Máu dồn sôi, ứ nghẹn nhói con tim

Hạnh phúc dâng trào thổn thức đêm đêm

Ôi khao khát,khát em men tình ái

Gửi về em một tình yêu mãi mãi

Như dòng sông đầy ắp bốn mùa thương

Như cuộc đời vẫn tha thiết uyên ương

Như bờ cát vấn vương người in dấu

Gửi về em khát khao hằng nung nấu

Cho đông qua, xuân, hạ tới, thu về

Em yêu ơi niềm mơ ước đam mê

Tình vĩnh cửu vẫn không hề đổi khác

 

Gửi về em một con tim mộc mạc

Một đơn sơ,một cảm xúc chân tình

Một linh hồn một ngọn nến lung linh

Một niềm nhớ một bóng hình hơi ấm

 

Gửi về em nụ hôn nồng sâu đậm

In bờ môi,in ánh mắt nụ cười

In ngọt ngào in giọt lệ tan rơi

In cảm giác in bồi hồi ngây ngất

 

Gửi về em mối tình anh rất thật

Rất thật lòng và rất đỗi yêu em!

 

Một chiều đông

 

Chiều nay một chiều đông

Nghe thèm giọt nắng hồng

Thèm một vòng tay ấm

Cho đời bớt mênh mông

 

Người ơi đông bên nớ

Có nhiều tuyết rơi không

Bên ni đông không tuyết

Chỉ bão tuyết trong lòng

 

Nhớ về đông năm ấy

Tuyết trắng phủ đầy cây

Trắng như màu áo cưới

Môi mắt nhìn đắm say

 

Rồi mùa đông lại sang

Cuộc tình lỡ, tan hoang

Tuyết vẫn trắng đầy lối

Trắng, như màu áo tang

 

Chiều nay một chiều đông

Dù có giọt nắng hồng

Dù có vòng tay ấm

Vẫn nghe buồn mênh mông

Chiều nay, một chiều đông…

Những câu thơ ngắn hay về mùa đông

Mùa đông sẽ thật ấm áp nếu trái tim được sưởi ấm bởi người mình yêu thương, nhưng mùa đông cũng vô cùng lạnh lẽo khi bạn một mình từng trải qua những nỗi đau. Vì thế mà những câu thơ hay về mùa đông luôn dễ dàng chạm đến trái tim của mỗi người.

Giận Mùa Đông

 

Nghĩ đến mùa đông… giận lắm rồi!

Để sầu héo hắt cả muôn nơi

Bâng khuâng nỗi nhớ giăng đầy ngõ

Khắc khoải niềm thương phủ ngập trời

Chín đợi mười mong cay khóe mắt

Trăm chờ ngàn ước xót bờ môi

Đi trong buốt lạnh màu hoa tuyết

Chợt thấy tủi hờn phận cút côi.

(Đỗ Mỹ Loan)

 

Chia Sẻ Cùng Anh

 

Em gửi cho anh chút nắng hồng

Sẻ chia cái lạnh của ngày đông

Đêm nay đổi tiết trời thêm gió

Lạnh lẽo trong ngoài anh biết không

 

Anh gửi cho em ít tuyết rơi

Một làn sương mỏng đông vừa khơi

Để em chia sẻ cùng anh nhé

Có lạnh thì ta… lạnh cả đôi

(Hoàng Mai)

 

Gió bấc

 

Gió bấc mang về nỗi nhớ nhung,

Bờ lau xơ xác dưới mưa phùn,

Nước tràn sông rộng, thuyền không bến,

Lòng gởi chăn bông vẫn lạnh lùng.

 

Khi bóng hoàng hôn giục én bay,

Hương buồn man mác lướt qua cây,

Có ai nghe thấy gì trong gió?

Cả một thời xưa đọng ở đây.

(Hồ Văn Hảo)

những câu thơ hay về tình yêu mùa đôngNhững câu thơ hay về mùa đông

Xem thêm: Những bài thơ tự sáng tác về mái trường và thầy cô

2. Những câu thơ hay về mùa đông buồn và cô đơn

Mùa đông cũng chính là mùa của sự cô đơn, bởi vậy những câu thơ hay về mùa đông cũng chất chứa rất nhiều tâm trạng và cảm xúc. Đó là cảm giác cô đơn khi cái lạnh chợt ùa về, hay nhớ người yêu đang ở xa… Hoặc đơn giản hơn là những buổi chiều một mình lạnh lẽo trên con phố. 

Mùa Đông

 

Anh giấu gì đôi mắt lạnh lùng anh

Trời rét mướt gió Đông về gọi cửa

Hàng cây lạnh cánh tay trần trụi lá

Như tình anh không áo lúc Đông sang

 

Anh giấu gì vạt nắng sớm đi hoang

Chiều nắng tắt mây mờ xa mưa phủ

Phố chong đèn ly cà phê lạc lõng

Khúc tình buồn đôi mắt lúc nhìn em

 

Anh lặng thầm như sỏi đá bước quen

Bàn chân mỏng vết thương mềm còn nóng

Nghe trái tim tương tư theo nhịp đập

Sợ dại khờ nên em chút cô liêu

 

Anh giấu gì bên men rượu đìu hiu

Khói thuốc đắng nên bao lần rũ rượi

Hãy mỉm cười cùng mùa Đông xuống phố

Em đang chờ… nơi ấy một lời yêu!

(Hồ Xuân Thu)

 

Chiều Đông

 

Chiều nay mưa gió đổ trắng trời

Nhẹ nhàng xé nát tâm hồn tôi

Dư âm xưa ấy nay òa vỡ

Đưa mảnh duyên thừa trôi xa khơi

 

Gom bao nhung nhớ dệt vần thơ

Buốt giá trời đông vẫn hững hờ

Đông hỡi phải chăng mùa đông lạnh

Hay tại ngày tháng nặng chờ mong?

 

Ta đã nín lặng biết bao ngày

Đã mấy đông rồi vẫn hoài say

Đông nay êm ái trao rét mướt

Tỉnh giấc mơ đời mộng tôi – em

 

Lạnh lẽo đông sang tràn lạnh lẽo

Mùa đông băng giá tràn mọi nẻo

Quên đi ta ơi, quên đi thôi!

Cho lòng thôi khóc thuở chung đôi

Quên đi ta ơi, quên đi thôi!

(Huỳnh Minh Nhật)

 

Mùa đông

Hà Nội bây giờ lạnh phải không em?

Mùa đông đến trong đêm trời trở gió

Chẳng còn cơn mưa ướt đầy ngõ nhỏ

Khi tiếng bước chân xao xác gọi đêm về

 

Hà Nội mùa đông lại dài lê thê

Làm anh nhớ một nơi nào gần gũi

Một nơi thân quen với những điều ngắn ngủi

Để nhận ra mọi thứ vụt qua nhanh

 

Phố phường tấp nập cũng bỏ mặc anh

Con phố lặng im chẳng còn hoa sữa

Tất cả giờ đây còn lại là một nửa

Một nửa đại dương bão tố đêm ngày…

 

Chỉ còn lại anh và cơn gió heo may

Với cái lạnh của một chiều lạc bước

Với những gì mà anh không biết trước

Và với em, nhưng là của ngày xưa

 

Gió lạnh về, Hà Nội chẳng còn mưa

Không thấy tóc em một chiều ướt át

Hay những mảnh thư dại khờ rách nát

Phố vẫn lên đèn, lạnh lẽo trở về đêm

 

Đợi chờ sao em một phút nắng lên?

Để trở về với dòng đời tấp nập

Để trở về đắng cay trong sự thật

Chẳng còn đêm, và cũng chẳng còn em…

Tổng hợp

Rate this post

Leave a Comment