Thứ Bảy, 19/5/2012, 23:54 (GMT+7) Thông tin liên hệ Thông tin tuyển dụng Đặt làm trang chủ Tìm kiếm:
 
 
Ở nơi đó có hạnh phúc không anh?
  11:06, 22/12/2011 (GMT+7)
 

 

 

                (Tặng Kathy và 1 người không thể trở lại)

 

Đây là một câu chuyện có thật mà mình muốn chia sẻ với mọi người. Bạn sẽ làm gì khi người yêu của mình ra đi mãi mãi và không thể trở lại?

  

                          CÓ KẺ LÀM TRAI KHOÁC ÁO LÍNH MÀU XANH

                          YÊU NÀNG SINH VIÊN ÁO TRẮNG

                          TÌNH YÊU THÀNH 2 MÀU TAN TRONG NẮNG

                          XANH PHONG TRẦN VÀ TRẮNG YÊU THƯƠNG!

 

Quá khứ - 3 năm trước

 

Anh - sinh viên năm 2 của một trường quân sự, đẹp trai, hiền lành, tâm lý và cực yêu màu trắng.

 

Chị - sinh viên năm 2 của một trường sư phạm, tóc dài, dịu dàng, lãng mạn và cực yêu màu xanh.

 

2 người là bạn thân suốt những năm tháng cắp sách đến trường. Lớp 12, anh quyết định bày tỏ tình cảm của mình với chị nhưng chỉ nhận lại từ chị cái lắc đầu. Không phải vì chị không dành tình cảm của mình cho anh mà chị muốn tình cảm đó sẽ bắt đầu khi cả 2 đều bước chân vào giảng đường ĐH. Anh hiểu. Anh trân trọng suy nghĩ của chị và anh phấn đấu nhiều hơn…

 

Rồi tình yêu cũng mỉm cười với anh chị khi kỳ thi ĐH năm đó cả 2 đều đạt được mục tiêu của mình.Chị nhận lời yêu anh vào một ngày trời thu đầy nắng! Chị hạnh phúc trong tình yêu của anh. Anh nâng niu những yêu thương từ chị. Mỗi tuần, dù bận huấn luyện, diễn tập hay hành quân, anh vẫn không quên dành thời gian gửi những yêu thương đến chị qua những cánh thư, những tin nhắn hàng ngày dù bị cấm, những cuộc điện thoại chỉ có thể vào thứ 7 hoặc ngày chủ nhật mong chờ, đặc biệt anh chưa khi nào và bao giờ thất hứa với chị. Anh chị luôn tôn trọng nhau, trân trọng niềm hạnh phúc có được từ những giây phút hiếm hoi được ở bên nhau của những ngày nghỉ phép, cố gắng vun đắp và giữ gìn cho cây tình yêu có một ngày kết trái. Bạn bè ngưỡng mộ và ghen tỵ với tình yêu của anh chị, nhưng cũng hi vọng và đặt niềm tin rất nhiều vào tình yêu ấy - 1 tình yêu trong sáng như pha lê!

 

Thời gian cứ lặng lẽ trôi đi, tình yêu lớn dần lên cùng thời gian, yêu thương và nỗi nhớ. Nụ hôn đầu mang đầy hương vị của nắng, của gió, của thao trường, của nỗi nhớ, của yêu thương… Chị hạnh phúc tựa vào bờ vai vững chãi của anh. Chị biết anh là một nửa thực sự của chị. Yên bình!

 

Nhưng... Tình yêu không trọn vẹn…

 

Anh trở lại trường chiều mồng 2 Tết sau 3 ngày nghỉ phép ngắn ngủi. Chị tiễn anh đi không quên quàng giúp anh chiếc khăn len chị đã đan bằng tất cả yêu thương chị dành cho anh. Anh mỉm cười vòng tay ôm lấy chị hạnh phúc. Chị đâu biết đó là lần cuối cùng chị được trông thấy anh, lần cuối cùng chị được anh ôm trọn trong vòng tay rắn chắc và đầy yêu thương ấy! Chàng lính Pháo binh của chị, có 1 khẩu AK 75 viên đạn và 1 trái tim đang đập loạn nhịp yêu thương… Đêm ấy, anh đã hy sinh khi đang gác ở đơn vị.

 

Họ đưa anh trở về nhà trong cái lạnh xé người của miền Bắc và trong nỗi đau khôn cùng của gia đình, người thân, bạn bè và tất cả những người yêu thương anh. Mẹ anh khóc ngất khi nghe tin anh và chị - chị cũng đã gục ngã. Chị không thể đến dự đám tang anh. Chị không thể gượng dậy. Chị nghẹn ngào nức nở, những giọt nước mắt còn sót lại lăn trên viền mi! Biết bao lời hứa hôm ấy, biết bao điều còn dang dở!… Chị khóc cạn nước mắt. Mẹ chị cũng khóc. Mẹ thương anh và thương đứa con gái bé bỏng ngày nào của mẹ với nỗi đau quá lớn trong đời - nỗi đau đầu đời của 1 người thiếu nữ mới biết yêu!

 

                                  “Chia tay nhé mùa xuân không hẹn trước!

                                   Cuối con đường mùa hạ đứng trầm tư

                                   Và lòng em sẽ chẳng bình yên nữa…”

 

Sau sự ra đi của anh chị trở nên câm lặng. Chị lên trường với nỗi đau trong tim. Chị gầy, xanh xao và yếu đuối. Chị giấu bạn bè về sự ra đi của anh. Chị cố gắng thể hiện rằng chị vẫn đang hạnh phúc như ngày nào chị còn có anh. Chị không muốn chấp nhận sự thật rằng anh đã ra đi, chị không muốn tin… Chị mơ gặp anh hằng đêm. Anh không nói gì, chỉ mỉm cười với chị để rồi mỗi đêm chị đều tỉnh dậy nước mắt ướt mi. Chị nén tất cả nỗi đau trong tim, chị sống với ký ức về anh, với tình yêu của anh… Kỷ niệm – Mối tình đầu  đầy ắp những yêu thương của chị, đầy trong sáng, nhiều ước mơ! Và… Bằng 1 cách nào đó, chị tin anh vẫn ở bên chị - rất gần…

             

                                         Có biết rằng ở 1 nơi rất xa

                                 Người con gái vẫn còn thương nhớ mãi?!

 

Hiện tại - 3 năm sau…

 

Chị về thăm anh sau kỳ thực tập. Nắng chiều đổ bóng chị trên con đường kỷ niệm ngày nào đã quá quen thuộc - ngày xưa - con đường 1 thời đã chứng kiến tất cả, con đường in dấu tình yêu đầu tiên của 2 người. Anh nằm đó bên chậu cây hoa đá (anh đã ấp ủ bao lâu mới dám tặng chị - kỷ vật tình yêu thiêng liêng của 2 người) và những bụi Salem tím rực trời mà chị và người thân của anh đã trồng và chăm sóc. Đã 3 năm nhưng mọi thứ vẫn thế, dường như không có gì thay đổi!... Một thoáng dư âm và yêu thương của ngày xưa ùa về như những thước phim quay chậm trước mắt chị! Chị đã nhớ, rất nhớ những khoảnh khắc ấy, những khoảnh khắc họ đã từng có với nhau, với bạn bè từ thời phổ thông cho đến khi thi ĐH và cả sau này. Những ngày tháng không anh, chị vẫn luôn giữ những kỷ niệm bên mình, không cho năm tháng xóa nhòa.

 

Nhưng chị đã đứng dậy và bước tiếp vì chị biết chị phải sống thật tốt, sống cho cả phần đời của anh nữa. Chị đã sắp ra trường, chị sắp thành cô giáo. Chị về đây với anh để anh biết chị đã trưởng thành và mạnh mẽ đến thế nào. Chị đã sống thật kiên cường 3 năm qua vì chị biết chị đang sống cả phần đời của anh - món quà cao 1m80, nặng 60 kg của chị. Chị vẫn nhớ rất rõ câu chuyện tình yêu của chàng sĩ quan trẻ và cô gái mù trong cuốn sách Tình yêu chị tặng anh mà có lần anh đã từng kể chị nghe. Anh nói đó là câu chuyện anh thích nhất vì nó giống với tình yêu của 2 người - anh và chị. Kèm theo câu chuyện là 1 câu danh ngôn anh từng rất tâm đắc: “Bạn chỉ mất 3 giây để nói: “Anh yêu em!”, 3 phút để giải thích câu nói đó, 3 ngày để cảm nhận ý nghĩa của nó, nhưng bạn cần cả cuộc đời để chứng minh cho câu nói đơn giản ấy!”. Và giờ đây sự thật anh đã dùng cả cuộc đời mình để chứng minh tình yêu của anh với chị!

 

Bản nhạc chuông điện thoại quen thuộc “Nợ ai đó cả thế giới” vang lên – bản nhạc dịu dàng chị cài như 1 mặc định từ khi anh đi để nhắc chị mãi nhớ về anh, về tình yêu trọn cuộc đời vẹn nguyên anh dành cho chị, bài hát đầu tiên chị đã hát cho anh nghe với tất cả tấm lòng mình - kéo chị trở về thực tại. Chị biết mình sẽ phải làm gì ở chặng đường tiếp theo. Anh mỉm cười với chị, vẫn nụ cười ấy - nụ cười luôn khiến chị ấm lòng. Ở nơi ấy anh cũng hạnh phúc, phải không anh?

    

P/S: Em hy vọng nếu có thể, ban biên tập và các anh chị thực hiện chương trình sẽ phát câu chuyện này vào ngày 22/12 như 1 món quà ý nghĩa dành tặng những người lính. Đồng thời thông qua chương trình em cũng muốn gửi câu chuyện này đến tất cả các bạn yêu thích Blog Radio, những người bạn gần xa, những người thân xung quanh, những ai đã, đang và sẽ là người yêu của lính và đặc biệt em muốn gửi đến 1 người đã xa mãi không thể trở lại - “Anh” - nhân vật chính trong câu chuyện. Thông qua câu chuyện, xin gửi đến bạn đọc blog 1 thông điệp: “***Nếu bạn yêu 1 ai đó, hãy dũng cảm nói cho người ấy biết tình cảm của mình ngay hôm nay, đừng chần chừ đợi đến ngày mai mới cho người ấy biết, bởi ngày mai có thể sẽ ko bao giờ đến nữa!***”

 

                                               

  • Gửi từ email Salem tím - nucuoithienthan.salemtim129@

 

Mời bạn cùng chia sẻ những tâm sự, bài viết cảm nhận về cuộc sống hay các sáng tác thơ, truyện ngắn của chính bạn với bạn đọc Blog Việt bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email blogviet@dalink.vn

 

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogivet.com.vn - nhacvietplus.com.vn

 

 

Click để tham gia và cập nhật những thông tin mới nhất, cùng chia sẻ cảm xúc bất kỳ lúc nào bạn muốn với những người cùng yêu thích Blog Radio nhé!

 

 
 

mình rất thích câu chuyện của bạn.truyện rất chân thật.mình cũng yêu màu xanh áo lính.nhưng mình có 1 thắc mắc.bạn kể chuyện xảy ra 3 năm trc.vậy là hòa bình rồi.sao gác ở doanh trại mà lại hi sinh đc.mình ko hiểu

 
 
 
 

Cám ơn bạn đã quan tâm đến những người lính- câu chuyện thật hay và cảm động- Tôi có người em trai đã hy sinh trong khi làm nhiệm vụ, bỏ lại người yêu với chiếc nhẫn đính hôn trên tay... Nếu cô bé đọc được câu chuyện này chắc sẽ khóc thôi...

 
 
 
 

một câu chuyện thật buồn và cảm động về tình yêu. tình yêu của người lính thật đẹp.

 
 
 
 

cảm ơn bạn vì đã có một câu chuyện hay và cảm động như thế.tôi cũng từng là người yêu của lính và tôi đã yêu người đó rất nhiều nhưng tình yêu đó đã không thể đứng vững được trước sự cám dỗ của cuộc đời.tình yêu của bạn thật đáng quý đến dường nào,không biết nếu người yêu cũ của tôi ra đi như người yêu của bạn thì tôi có phải đau khổ và thù hận người đó đến cho tới bây giờ không nữa.tôi chắc là ở nơi đó anh ấy vẫn đang nhớ và đang nghĩ về bạn và thầm chúc bạn hạnh phúc.tôi cũng vậy cũng cầu chúc bạn hạnh phúc.

 
 
 
 

tình yêu là vậy đó,giống như 1con gió,âm thầm,lặng lẽ nhưng lai lạnh lẽo vô cùng

 
 
 
 

Biet noi sao day minhdoc 4 lam blog nay ma khoc ca 4 rui do xin thoi gian hay xoa nhoa vet thuong long mong nguoi ay hp

 
 
 
 

người bạn của mình cũng là một chiến sĩ công an, cậu ý cũng đã ra đi khi đã kịp nhen nhói một tình cảm trên tình bạn trong tớ. bạn ý là người mà tớ yêu nhất,.. nụ cười của bạn ý chính là hạnh phúc của tó, bây giờ bạn ý đã ra đi, nhưng nụ cười đó còn sống trongt ớ mãi mãi... tớ rất nhớ cậu T ak

 
 
 
 

Thật là cảm động. Mình đã khóc khi đọc câu chuyện của bạn. Sớm yên lòng lại, bạn nhé! ...

 
 
 
 

Bai viet cua ban rat hay,cam dong va sau lang.Chuc ban vuot qua kho khan ,thanh cong trong cuoc song

 
 
 
 

Câu chuyện của bạn hay mà buồn quá. Mình đã khóc khi đọc. Bạn hãy sống thật hạnh phúc cho cả anh ấy nữa nhé

 
 
 
 

mình đã khóc khi đọc bài của bạn.thực sự câu chuyện rất xúc động bạn ạ.tâm trang của bạn rất giống mình.

 
 

Chia sẻ trên Facebook Gửi tin qua E-mail In tin  
CÁC TIN KHÁC:
Mình em đi qua mùa đông   (21/12/2011)
Như là tình yêu   (12/12/2011)
Anh sẽ ở bên và yêu em mãi chứ?   (09/12/2011)
Những mảnh vỡ tháng 5   (07/12/2011)
Tha thứ để yêu thương   (02/12/2011)
Bỏ lại… tình nhớ   (28/11/2011)
Mình dừng lại em nhé!   (21/11/2011)
Cô gái đến từ hôm qua   (15/11/2011)
Người đợi mùa thu qua phố...   (08/11/2011)
Cú sốc   (31/10/2011)
Tro ve dau trang
 
1 2 3 4 5
BLOGGING 24/7
 
Góc nhỏ cho anh
 
Những mùa hè đã mãi xa …
 
Bình yên "gió" nhé!
 
Có khi nào bạn cảm thấy…
 
Yêu xa
TIN ẢNH
Blog Việt - “Dường như em đã yêu” - Là một lời tự sự nhưng trong nó như ánh lên sự hân hoan, thú vị và nhất là cảm giác bản thân ta đã chạm vào một thế giới thật thiêng liêng và ấm áp trong chính trái tim mình: Thế giới đầy màu sắc của tình yêu!
TIÊU ĐIỂM
BLOGGING 24/7
  Góc nhỏ cho anh  
BLOG FAMILY
  Bay lên lần nữa cánh diều tuổi thơ ơi!  
ỐNG KÍNH BLOGGER
  Bóng mát tâm hồn: Hạnh phúc vô biên  
NHỊP SỐNG BLOGGER
  Góc bình yên sống chậm  
BLOG RADIO
  Blog Radio 234: Lựa chọn  
CAFEBLOGGER
  Có khi nào bạn cảm thấy…  
THO BLOGGER
  Sắc tím bằng lăng  
THĂM DÒ DƯ LUẬN
Bạn thích hoa gì?
Mình thích hoa hồng, còn các bạn thì sao?
 Hoa mai
Hoa đào
Hoa tuylip
Hoa nhài
Hoa hồng
Hoa cúc
Hoa huệ
Hoa sen
Hoa hướng dương
Hoa thủy tiên
   
Blog Radio/Blog Việt được phát triển bởi Công ty VNNPlus Blog Radio đã được bảo hộ bởi Cục Bản quyền Tác giả - Ghi rõ nguồn khi đăng tải lại chương trình Liên hệ : (+84) 4 37725502 - Fax: (+84) 4 37726658 - Email: Blogviet@dalink.vn
Giấy phép số 126/GP-TTDT do Bộ Thông tin và Truyền thông cấp phép ngày 25/09/2008.