Thu Thủy táo bạo khoe vòng 1 nóng bỏng
Chạm vào những hư hao
26/06/2012 04:43:27 GMT +7
Ngày đủ dài ..
Ngày xô bồ..ngày lạc lõng.
Em lạc loài trong mớ cảm xúc hỗn độn.
Chỉ muốn ném ngoan hiền và những yêu thương của em đi thật xa, muốn bất cần và hư hỏng 1 lần, muốn cười nhạt nhẽo trước những thứ anh đang làm, anh của ngày hôm nay, anh của ngày yêu em, sao khác nhau đến thế ?
Em định cứ chạy trốn mãi, nhưng cái ý nghĩ mình nên đối mặt với mọi chuyện nó thôi thúc em mạnh mẽ hơn. Ừ , vậy thì đối mặt một lần xem sao. Xem là phũ phàng, nhạt nhẽo, và tầm thường đến đâu, yêu thương người con gái khác theo cách đặc biệt thế nào....
Em không khóc, nước mắt cứ khô khốc chảy ra, không nức nở, cũng chẳng mệt nhoài nữa...cứ để nó chông chênh như thế, cho thứ tình cảm mà mình trân trọng đến từng hơi thở bị người ta ruồng bỏ và lãng quên, cho những ngày chênh vênh giữa hai bờ quên nhớ, cho những mảng tim âm thầm vỡ, đằng sau những nụ cười bạc bẽo vô tình…

Ừ nhỉ …đau..
Đó là 1 thứ cảm giác không thể diễn tả được chính xác, dù có dùng bao nhiêu ngôn từ cũng vô ích, vậy thì chuyện thổ lộ “nỗi đau” ấy với bất kì ai cũng đều trở nên thừa thãi, vậy thì em cứ sống như thế này đi, cứ cười thật hiền và yêu thương thật nhiều, cứ để cái nỗi đau ấy tồn tại như một phần của cơ thể ...
Đời kể cũng lạ, nó vẫn từng ngày tồn tại, hệt như những gì tồn tại trên đời này vốn dĩ phải như vậy.. như em, như anh, như những vô tình hờ hững ta đã trao nhau.
“Chạm nhẹ vào những điều hư hao
Để biết những điều vẹn nguyên đã từng tồn tại.
Trái tim chia 2 ngả.
Cũng từng chung nhịp đập vì nhau..”
Anh à, thật là quá ngờ ngệch khi cho rằng tình cảm là thứ không bao giờ có thể thay đổi. Em cứ cho là như thế, rồi lại thu mình bằng những mệt mỏi, rồi cứ thế hư hao..
Có người nói tình cảm như ngọn lửa, không còn củi nữa thì cứ lạnh dần, rồi lịm ngắt…
Anh quay đi rồi ..em cũng quay đi..còn nhìn về phía anh làm gì nữa đâu.
Đêm vô định.
Khắc khoải vì anh 1 lần nữa rồi thôi.
Khép mi buồn, trăn trở với một giấc ngủ không vội vàng... đêm nay... đêm nữa... đêm mai nữa...
Nếu có thể đầy vơi những bao dung còn đang lưỡng lự... cho một mùa yêu thương đã xa.
Không phải là tiếc nuối, hờn trách... cũng chẳng phải là nông nổi buông xuôi...
...Chỉ là hờ hững.
Người ta chỉ hạnh phúc khi làm những điều người ta toại nguyện. Em sẽ sống thật với lòng mình.
Tặng anh 1 ngày nắng đẹp.
P/S : Tại sao anh không ngừng làm một cơn gió để em bớt chông chênh.
... Chạm nhẹ vào những hư hao..để nhận ra mình đã từng yêu thương rất thật...
Có một người bạn đã nói với tôi thế này "chúc mừng chị đã yêu người ấy chân thành đến thế, đã đau thật sự đau sau tất cả... chị sẽ cảm thấy thanh thản nơi đáy tim mình... nắng sẽ về... "
Tôi luôn tin vào 1 ngày có nắng, cũng như tin vào những yêu thương con người ta đã trao nhau mỗi ngày, mỗi giờ...
Tặng các bạn 1 câu mà tôi rất thích "ngày mai mặt trời vẫn mọc là chính nó!"
Chúc bạn đủ yêu thương....
- Gửi từ Hoang Thuy Linh email linhmai_tim@
Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn
Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn







