Cũng như ở Việt Nam, Hàn Quốc cũng tổ chức nhiều chương trình tìm kiếm nhân tài để thu hút, khám phá những tài năng chưa được phát hiện. Chỉ có điều, mục đích và...
Lạc nhau mãi mãi
13/06/2012 03:19:05 GMT +7
Cô và anh quen nhau không có gì lý giải được ngoài một chữ duyên khi cả hai cùng comment bức ảnh của người bạn chung trên facebook. Anh nhanh chóng bị cuốn hút bởi sự lém lỉnh và tinh nghịch của cô_cô sinh viên luật năm nhất vui vẻ, bướng bỉnh. Anh đề nghị kết bạn, rồi anh trở thành người bạn thứ vô số trong list bạn dài dằng dặc của cô.
Từ đó, mỗi lần đăng nhập facebook (fb) anh đều lướt qua trang cá nhân của cô và thi thoảng like một status cô mới đăng hoặc bình luận đôi câu. Có khi cả hai gặp nhau trên mạng, anh chỉ trò chuyện vài lời rồi vội vàng out. Cô thấy lạ.
Một ngày đầu đông buồn bã. Cô đi học về quẳng chiếc cặp đầy sách vở vào góc phòng, mở máy tính và onl fb. Có một tin nhắn offline. Là tin nhắn của anh! Cô hơi thất vọng vì vốn chẳng chờ đợi gì điều này. Anh xin số điện thoại của cô. Tất nhiên là cô cho thôi vì anh đang theo đuổi đứa bạn cùng lớp Đại học của cô, cũng là bạn cấp 2 của anh. Chắc lại cần có người giúp trong vụ cưa cẩm này, không vấn đề gì mà nếu có thì chỉ là cần bao nhiêu đồ ăn để mua chuộc được cái miệng của cô thôi.

Vậy là cô mỗi tối hồn nhiên trò chuyện qua tin nhắn với anh. Một thời gian sau cô thấy hơi khác thường vì anh chưa bao giờ đề cập tới nhiệm vụ của cô. Thế nên cô mạnh dạn đặt vấn đề trước:
“ Này! Sao cậu không nói tớ phải giúp cậu như thế nào?”
“ Giúp gì cơ?”
"Ơ hay nhỉ, cậu không cần tớ giúp thì thôi vậy! Thất bại thì đừng nói tớ bỏ mặc bạn bè nhé!
Anh ngạc nhiên không chắc mình hiểu vấn đề cô đang nói, nghi ngờ:
“ Cậu nói rõ được không?”
“ Vậy chứ không phải cậu đang theo đuổi Linh sao? Không phải là cần tớ giúp sao?”
Đầu dây bên kia thở dài một cái rồi đi ngủ sau khi send tin nhắn:
“ Cậu quá ngốc”.
Đầu dây bên này, không rõ chuyện gì đang xảy ra, chưa kịp dành hai giây để thắc mắc cũng vội vàng vùi đầu vào giấc ngủ. Những ngày sau đó anh vẫn nhắn tin cho cô vào mỗi tối nhưng thay cho mấy câu chuyện linh tinh trong ngày là một vài lời quan tâm kiểu bất thường nhưng với tư duy của cô thì hai từ bất thường là không thể định nghĩa.
Vào một buổi tối đẹp trời, anh nói muốn gặp cô và sẽ tới nhà đón. Cô định không đi vì hôm nay đang bực đứa bạn thân dám trở mặt bênh cô bé lớp bên. Nhưng kể ra có ai đó để trút giận thì cùng tốt nên cô đồng ý. Anh chở cô tới một công viên gần nhà, hai người nói chuyện huyên thuyên vài câu rồi anh bỗng hạ giọng:
Mai! Tớ yêu cậu mất rồi?
Cô ngạc nhiên đến nỗi không thốt được lời nào. Nhưng dần lấy lại bình tĩnh, cô bỗng trở nên mạnh mẽ có vẻ như bao lâu nay vẫn vậy, trả lời anh:
"Nam à! Cậu là bạn tớ và tớ thật sự không muốn thay đổi điều đó."
" Tớ biết trong trái tim cậu vẫn chưa quên được người ấy, nhưng tớ sẽ chờ, Chỉ cần cậu cho tớ một cơ hội".
Cô lẳng lặng quay đi, cô biết giờ có nói gì thì anh cũng không nghe đâu. Anh vốn cố chấp mà.
"Tùy cậu, tớ về đây."
"
Sau hôm đó, những dòng tin nhắn của anh là sự quan tâm, là những nét vẽ tươi đẹp về tương lai, về cuộc sống sau này mà ở đó, cô sẽ là vợ anh, rằng anh sẽ yêu và chăm sóc cô trọn đời. Nhưng phía sau những lần chuyện trò ấy là bao nhiêu giọt nước mắt cô rơi. Cô phải làm sao với những yêu thương mà cô không thể đón nhận. Làm sao cô mang giấc mơ của anh thành sự thật khi mà trong lòng cô luôn tồn tại một hình bóng khác, khi mà với cô anh đơn giản chỉ là sự thay thế khập khiễng cho tình yêu cũ cô đã đánh mất và những quan tâm mà anh dành cho cô không hơn gì ngoài khỏa lấp nhiều khoảng trống trong cô. Rồi cô đau đớn nhận ra rằng mình đang ích kỉ đến tàn nhẫn giữ anh ở bên mình khi mà không thể dành cho anh bất cứ thứ gì hơn một tình bạn. Và thế là cô quyết định buông tay. Anh đã không ngừng nói anh mong cô suy nghĩ lại, rằng anh chấp nhận kể cả là người thay thế. Nhưng trước sự cương quyết của cô, anh đau đớn:
“Tạm biệt cậu! tạm biệt giấc mơ ngọt ngào tớ đã mơ”, “tạm biệt cậu! tạm biệt cơ hội tớ đã từng dành cho chính mình.”.
Thời gian sau, họ vẫn liên lạc với nhau, cô thường đi chơi cùng anh nhưng có thêm một người bạn học cùng cấp 2 với cô. Yến hơn cô về mọi mặt, xinh đẹp, duyên dáng chỉ là học vấn không bằng cô, không tham vọng như cô nhưng chẳng sao, quan trọng là Yến yêu anh, yêu từ cái nhìn đầu tiên. Cô biết, nên luôn tạo điều kiện cho hai người có không gian riêng. Rồi những lần đi chơi sau đó cô hay lấy lý do bận để vắng mặt và hai người bắt đầu ít nói chuyện với nhau hơn. Cuộc sống ở Hà Nội luôn tạo cho người ta cái cảm giác bận rộn một cách mơ hồ. Cô bị cuốn vào việc học hành rồi viết khóa luận tốt nghiệp, bảo vệ và ra trường. Rồi lại bù đầu với công việc. Mọi thứ khá thuận lợi và bình yên ngoại trừ thi thoảng cô lại nhớ, một nỗi nhớ chông chênh không thể nắm bắt.
Mới đó mà đã năm năm trôi qua, bạn bè cô đã nhiều người lên xe hoa, đã tìm được bến đỗ của cuộc đời, riêng cô vẫn mải miết theo đuổi một sự nghiệp đầy tham vọng. Đôi khi mỏi mệt, cô cũng muốn dừng chân nhưng chẳng hiểu sao cô luôn thấy mình đứng trước một khoảng không chới với mà nếu không bước đi, cô sẽ ngã, cảm xúc trong cô như chưa hề tồn tại. Những người đàn ông quanh cô chẳng làm trái tim cô đổi nhịp dù chỉ trong vài giây ngắn ngủi. Một hôm, đang mải miết với một hồ sơ vụ án mới được giao mà cô tranh thủ mang về nhà tìm hiểu thì chuông điện thoại reo, số lạ:
"Cậu vẫn khỏe chứ?”
Cô ngập ngừng:
“ Xin lỗi, ai vậy?”
" Là tớ, Hoàng đây.”.
“ À, lâu quá không liên lạc. Tớ vẫn khỏe, còn cậu thế nào rồi?”
“ Tớ cũng ổn. Tớ gọi cho cậu để mời cậu tới dự lễ cưới của tớ.”.
Cô chết lặng trong cảm xúc, không hiểu sao những lời lẽ cứ nghẹn lại nơi cuống họng:
“ Cô dâu là ai vậy?”.
“ Là Yến.”.
“Ồ hai người giữ bí mật ghê nhỉ? Tớ nhất định phải tới chứ. Phải tới vì hai người là do tớ mai mối mà.”.
Anh cười chua chát rồi cúp máy. Đám cưới được tổ chức tại một nhà hàng lớn, không quá trang trọng nhưng ấm cúng. Cô mặc bộ váy đơn giản, màu hồng điểm một chiếc nơ nhỏ ở eo, không nổi bật gì nhiều. Đến nơi, cô lấy máy gọi cho anh, nên gọi cho anh vì có lẽ Yến đang bận. Anh bắt máy. Cô nói:
Tớ tới nơi rồi, cậu có thể ra đón tớ được không?
Cô không muốn thế nhưng hôm nay ở đây hình như không phải chỉ có một đám cưới. Cô sợ vào nhầm hội trường.
"Tớ nhìn thấy cậu rồi!"
Anh nhìn cô một lát rồi dẫn cô vào phòng trang điểm, Yến thật sự rất xinh đẹp, lộng lẫy trong bộ váy cưới dài, trắng muốt và tinh khôi, nở một nụ cười rạng rỡ khi gặp cô. Hai người ôm lấy nhau và cô dành những lời chúc tốt đẹp nhất cho Yến, cho tương lai của cô và Hoàng. Nhưng họ không thấy rằng, cách đó không xa có ánh mắt chăm chú nhìn một bóng hình hiện hữu mà như trông vào khoảng không vô định, mơ hồ.

Hôn lễ diễn ra suôn sẻ, nhưng khi chú rể trao nhẫn vào tay cô dâu, Hoàng bỗng đưa mắt nhìn cô. Ánh nhìn như xoáy vào tận trong sâu thẳm trái tim cô, làm tất cả kí ức lâu nay sống dậy như chưa từng là kí ức. Mai vội vàng quay đi, che giấu chút bối rối thoáng qua. Nhưng trong trái tim cô, cô cảm nhận có thứ gì đó đã vụn vỡ, là mất mát, là đắng cay, là hụt hẫng. Khi mọi nghi lễ kết thúc, cô lấy cớ bận công việc rồi ra về sớm. Khuất dần sau đám đông, cô chạy thật nhanh, chạy thật nhanh để những giọt nước mắt nơi khóe mi trôi ngược vào tim. Nhưng cô không mạnh mẽ được nữa, cô khóc, khóc như bao lâu nay cô chưa từng được khóc. Cô đã giả bộ vui vẻ đến đây, giả bộ vui vẻ chúc phúc cho anh, mà sao không thể giả bộ thêm chút nữa, giả bộ sống vui vẻ cho tới hết cuộc đời này. Thì ra thứ làm cô đóng băng trái tim mình đó là tình yêu mà cô dành cho anh. Vậy mà vì sợ tổn thương cô đã đẩy anh ra khỏi cuộc đời mình, vì sợ yêu thương mong manh mà cô không dám tin vào tình yêu một lần nữa và cô trao anh cho người khác nhẹ nhàng như tặng đi một món quà. Cô thấy mình hèn nhát, yếu đuối thậm chí là vô dụng; chính vì sợ trái tim sẽ đau, cô càng phải giữ anh lại, chính vì yêu thương mong manh nên cô càng phải tin vào tình yêu anh dành cho cô. Nhưng cô đã không làm vậy và ngày hôm nay, cô để tuột mất khỏi tay hạnh phúc mãi mãi.
Hôm đó, sau khi cúp máy, anh đứng lặng yên hàng giờ bên khung cửa sổ nhìn bao người vội vã ngược xuôi. Dòng đời vô định, yêu thương vô định có phải vì thế mà anh không thể nắm giữ được người con gái anh yêu nhất. Anh mở máy tính, đăng nhập blog, chậm rãi gõ từng chữ vào trang cuối cùng trước khi đóng cửa nó: “ anh gọi cho em không phải để nghe một lời chúc phúc từ em. Anh thật sự đã mong em níu giữ anh, mong em suy nghĩ lại một lần cuối. Và anh sẵn sàng đánh đổi tất cả để có em, để biến giấc mơ ngọt ngào nhất anh đã từng mơ thành sự thật. Anh sẽ xin lỗi Yến và rồi cô ấy sẽ hiểu rằng cô ấy xứng đáng có một hạnh phúc thật sự thuộc về mình. Nhưng anh cứ ngốc nghếch và em vẫn vô tình. Kết thúc nhé em, một chút vì anh thôi sống vui vẻ, hạnh phúc được không?”.
Cô ngồi vô hồn đọc từng dòng anh viết: “Vâng, em vô tình, em ước gì em vô tình hơn thế để giờ đây em không đau đến vậy. Là em đánh mất anh ạ, em mất một người yêu em hơn cả, mất một vòng tay ấm áp, mất một giấc mơ ngọt ngào mà em cũng đã từng mơ. Nhưng em có quyền lựa chọn khác sao? Tất nhiên, em muốn giữ anh lại nhưng Yến thì sao? Sẽ lại chênh vênh, em sẽ sống sao khi tước đoạt hạnh phúc mà chính mình đã từng một lần vun đắp cho cô ấy. Chúng ta có thể thanh thản sống tiếp được sao? Nếu đã vậy, quên em đi, yêu cô ấy hết lòng anh nhé, cất giấu những hồi ức có em thật kĩ vào hoặc nếu được thì để nó vỡ tan đi anh ạ. Đoạn đường phía trước, em mong anh an nhiên và thênh thang sải bước, nhé anh!”.
Cuộc sống như một con đường lớn, rộng thênh thang có lối đi dành cho tất cả mọi người tuy vậy mỗi chúng ta theo bản năng luôn tìm kiếm một kẻ đồng hành. Tình yêu đến bên mỗi người như món quà kỳ diệu của tạo hóa, nhưng vì vô tình hay một phút buông lỏng, ta đánh mất yêu thương để rồi rẽ ngang và lạc mất nhau mãi mãi. Nếu bạn đang có một tình yêu, hãy nắm giữ thật chặt bởi hạnh phúc không dành cho những ai không biết trân trọng nó từng khoảnh khắc.
- Gửi từ bich ngoc tran tranbichngoc.hlu@
Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn
Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn
- Phản Hồi Độc Giả
HAY
HAY
"Cậu là bạn tớ và tớ thật sự không muốn thay đổi điều đó."... đó cũng là suy nghĩ của tôi bạn ạ... tôi sự một khi tình bạn trở thành một ty.....nó sẽ tồn tại mãi mãi k? liệu có một kết thúc có hậu k a?
"Cậu là bạn tớ và tớ thật sự không muốn thay đổi điều đó."... đó cũng là suy nghĩ của tôi bạn ạ... tôi sự một khi tình bạn trở thành một ty.....nó sẽ tồn tại mãi mãi k? liệu có một kết thúc có hậu k a?
“Vâng, em vô tình, em ước gì em vô tình hơn thế để giờ đây em không đau đến vậy"Mình cũng đang ước điều này,
Tin Âm Nhạc
Cũng như ở Việt Nam, Hàn Quốc cũng tổ chức nhiều chương trình tìm kiếm nhân tài để thu hút, khám phá những tài năng chưa được phát hiện. Chỉ có điều, mục đích và...
Từ khi chính thức quảng bá “Gentleman” tại Mỹ, Psy đã đổ bộ lên hàng loạt các chương trình giải trí lớn nhỏ của nước này.







