Bông hoa cài trên áo

29/08/2012 02:55:11 GMT +7

Blog Family

“Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ
Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha”


Từ lúc con còn bé mẹ đã giảng đạo từ bi cho con nghe đến thuộc làu. Nhưng chẳng mấy khi con suy nghĩ đến giáo lí nhà Phật cùng những câu nói cửa miệng của mẹ “Ngày xưa tao thế này, bây giờ mày thế kia…”.


Kí ức của con về mẹ không nhiều, nó bằng phẳng và nhợt nhạt. Con chỉ biết ngày xưa nhà mình nghèo lắm. Nghèo đến nỗi mẹ không muốn bỏ tiền ra mua đồ chơi cho con, để con phải đi ăn trộm trong cửa hàng. Mẹ đã đánh con rất đau và bảo con rằng: “Đói cho sạch, rách cho thơm”. Lúc ấy con cũng chẳng hiểu gì mấy nhưng câu nói ấy đã in sâu vào trí nhớ của con, nó đi theo con suốt cả cuộc đời để nhắc nhở con về lòng tự trọng. Ngày xưa ấy con hay mơ rằng sẽ có ngày con trở thành nàng công chúa xinh đẹp và cao sang. Nhưng con không thể là nàng công chúa bởi mẹ không phải là một bà hoàng. Mẹ là một người mẹ nghèo khó và con là đứa con gái lớn lên từ nghèo khó. Mẹ vất vả, lam lũ, làm việc quần quật đêm ngày còn bàn tay con thì không một vết chai. Mẹ không cho con phụ mẹ bán hàng, mẹ cũng chẳng bắt con làm gì, chỉ mong con học hành tử tế.

Nhớ một lần vào ngày Giáng sinh, con hùn tiền với bọn bạn mua mấy thứ đồ lưu niệm xinh xinh mang ra cổng nhà thờ ngồi bán. Mẹ biết chuyện đã lôi con về nhà cho con ăn đòn và mắng con:“ Tao có để mày thiếu cái gì không mà mới tí tuổi đầu đã thích kiếm tiền? Ham tiền mà hư thân”. Mẹ nghĩ như vậy nhưng con thấy con thiếu rất nhiều, thiếu tất cả những gì con muốn mà mẹ không thể cho con. Ngay cả chút tình cảm. Chẳng bao giờ mẹ nói với con những lời dịu dàng, âu yếm. Mẹ đối với con rất lạnh nhạt và cáu bẳn. Mẹ làm con cảm thấy chính con là nguyên nhân khiến mẹ vất vả, nhọc nhằn. Sao mẹ không như những người mẹ khác nhỉ? Người ta thì dịu dàng, xinh đẹp và yêu chiều con cái. Còn mẹ, khuôn mặt sạm đen vì nắng, bàn chân thô kệch đầy vết nứt nẻ, bàn tay gầy guộc với những ngón tay thô ráp,. Bàn tay ấy chưa một lần chải tóc cho con. Trong trí nhớ của con, mẹ không bao giờ khóc. Kí ức tuổi thơ về mẹ chỉ có vậy, một bà mẹ quê mùa, khô khan, dạy con bằng roi đòn và thích giảng đạo từ bi.

 


Khi con lớn, con biết ăn mặc đẹp và chăm chút cho bản thân mình. Rồi đôi chân con cũng hay bước theo những cuộc vui cùng bè bạn. Nhiều khi gặp mẹ chở hàng trên đường bằng chiếc xe cũ nát mà con ngại. Sinh nhật lần thứ 17,con đòi mẹ mua cho con chiếc áo đắt tiền. Mẹ mắng con đua đòi làm con tủi thân giận mẹ và không thèm ăn cơm. Vậy mà khi con đi học về đã thấy chiếc áo ấy ở trên bàn. Lòng con chợt đắng cay khi nhận ra chiếc áo mẹ mặc đã sờn vai và có một mảnh vá.
Con đỗ đại học với số điểm khá cao, đúng như mẹ mong mỏi. Thế nhưng trong ngày lễ trao phần thưởng cho những tân sinh viên xuất sắc của tỉnh thì mẹ lại không đến dự. Mẹ sợ người ta cười chê con có bà mẹ quê mùa. Và khi con đứng trên bục vinh quang, ôm bó hoa cười rạng rỡ thì trong mái tranh nghèo, mẹ cô đơn lặng lẽ nhìn con qua chiếc TV. Bó hoa ấy con mang về tặng mẹ, lần đầu tiên con thấy khóe mi mẹ hoen mờ. Nhưng mẹ không khóc. Trong mọi hoàn cảnh mẹ vẫn không bao giờ khóc.


Bầu trời tương lai trước mắt con ngày một xanh hơn, cũng là khi tóc mẹ có thêm sợi bạc. Con giang đôi cánh bay đến những chân trời mới. Ở nơi đó con biết vào ngày lễ Vu Lan (rằm tháng bảy Âm lịch) người ta hay cài một bông hoa lên áo để nhớ về mẹ. Con đã lớn và bắt đầu suy nghĩ về mẹ nhiều hơn. Khi thơ bé con ngây thơ hay quá vô tình mà không biết đến những nỗi nhọc nhằn của mẹ? Con nghĩ rằng mẹ thật khô khan vì mẹ không khóc bao giờ. Bởi mẹ đã giấu vào tim bao nhiêu nước mắt để con được cười nhiều hơn vậy mẹ? Mẹ không chải tóc cho con để con biết thế nào là tự lập. Và đằng sau mái tóc dài mượt của con là tóc mẹ một đời xơ gãy, một đời rối ren. Mẹ ôm tất cả gió mưa, bão tố vào lòng để tuổi thơ con được sống yên bình. Con luôn nghĩ mẹ thật mạnh mẽ nhưng thực ra mẹ cũng yếu đuối như bao nhiêu người phụ nữ khác. Nhưng Mẹ luôn giang tay che chở cho con, luôn yêu thương con vô điều kiện, luôn bao dung cho mọi lỗi lầm ích kỉ của con.
Đơn giản bởi vì Mẹ là Mẹ. Chỉ có Người Mẹ của con mới làm được những điều đó thôi.


Con đi làm thêm và kiếm được một số tiền. Con định ngày 20 – 10 sẽ mua một bó hoa hồng thật đẹp về tặng mẹ. Nhưng… Con thật không ngờ những đồng tiền đầu tiên con kiếm được lại là tiền mua vòng hoa trắng tiễn mẹ về với Phật. Mẹ ra đi đúng vào ngày lễ Vu Lan. Mẹ ra đi không một lời trăn trối. Bó hoa kia không bao giờ con có cơ hội tặng mẹ nữa rồi.


Vu Lan năm nay bạn bè con ai cũng cài lên ngực một bông hoa màu đỏ với niềm tự hào về mẹ. Đau xót cho con khi bông hoa trên áo con lại là bông hoa trắng. Hoa trắng cho con bao thương đau, bao nước mắt bởi con không còn mẹ nữa. Khi con biết thương mẹ thì đã muộn, mẹ chỉ còn là một nấm cỏ thôi. Lòng con chợt xót xa khi nhớ đến câu thơ mẹ đọc năm nào.


“Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc

Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe con”


  • Thiên Nga Đen  - thienngaden161@

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn

Click để tham gia và cập nhật những thông tin mới nhất, cùng chia sẻ cảm xúc bất kỳ lúc nào bạn muốn với những người cùng yêu thích Blog Việt nhé!




Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn

Tag:
- Phản Hồi Độc Giả
Văn Thị Tây Nguyên

Hãy mạnh mẽ lên bạn nhé. mẹ mình cũng đã mất khi mình còn ngồi trên ghế nhà trường. Giờ đây khi ra trường, khi đi dạy, khi được Hs thủ thỉ : Cô ơi sao cô giống mẹ vậy. Mình chạnh lòng ôm những đứa trẻ thân yêu mà rơi nước mắt, mình cũng khát khao được gọi 1 tiếng Mẹ

Hãy mạnh mẽ lên bạn nhé. mẹ mình cũng đã mất khi mình còn ngồi trên ghế nhà trường. Giờ đây khi ra trường, khi đi dạy, khi được Hs thủ thỉ : Cô ơi sao cô giống mẹ vậy. Mình chạnh lòng ôm những đứa trẻ thân yêu mà rơi nước mắt, mình cũng khát khao được gọi 1 tiếng Mẹ

Văn Thị Tây Nguyên

Hãy mạnh mẽ lên bạn nhé. mẹ mình cũng đã mất khi mình còn ngồi trên ghế nhà trường. Giờ đây khi ra trường, khi đi dạy, khi được Hs thủ thỉ : Cô ơi sao cô giống mẹ vậy. Mình chạnh lòng ôm những đứa trẻ thân yêu mà rơi nước mắt, mình cũng khát khao được gọi 1 tiếng Mẹ

Hãy mạnh mẽ lên bạn nhé. mẹ mình cũng đã mất khi mình còn ngồi trên ghế nhà trường. Giờ đây khi ra trường, khi đi dạy, khi được Hs thủ thỉ : Cô ơi sao cô giống mẹ vậy. Mình chạnh lòng ôm những đứa trẻ thân yêu mà rơi nước mắt, mình cũng khát khao được gọi 1 tiếng Mẹ

cogai_dentu_homqua89

Tôi xin dành tặng ban câu thơ mà tôi được nhà sư trong chuà đọc cho nghe dù Vu lan tôi cài hoa hồng đỏ."Tôi ko buồn khi cài bông hoa trắngBởi trong hoa tôi thấy Mẹ tôi cười"Bạn à,Mẹ của bạn vẫn sống mãi trong tim bạn như chưa hề mất đi,Hãy sống tốt bạn nhé

Tôi xin dành tặng ban câu thơ mà tôi được nhà sư trong chuà đọc cho nghe dù Vu lan tôi cài hoa hồng đỏ."Tôi ko buồn khi cài bông hoa trắngBởi trong hoa tôi thấy Mẹ tôi cười"Bạn à,Mẹ của bạn vẫn sống mãi trong tim bạn như chưa hề mất đi,Hãy sống tốt bạn nhé

cogai_dentu_homqua89

Tôi xin dành tặng ban câu thơ mà tôi được nhà sư trong chuà đọc cho nghe dù Vu lan tôi cài hoa hồng đỏ."Tôi ko buồn khi cài bông hoa trắngBởi trong hoa tôi thấy Mẹ tôi cười"Bạn à,Mẹ của bạn vẫn sống mãi trong tim bạn như chưa hề mất đi,Hãy sống tốt bạn nhé

Tôi xin dành tặng ban câu thơ mà tôi được nhà sư trong chuà đọc cho nghe dù Vu lan tôi cài hoa hồng đỏ."Tôi ko buồn khi cài bông hoa trắngBởi trong hoa tôi thấy Mẹ tôi cười"Bạn à,Mẹ của bạn vẫn sống mãi trong tim bạn như chưa hề mất đi,Hãy sống tốt bạn nhé

Viết Bình Luận
Tên của bạn :
Email của bạn :
Nội dung:
Mã bảo mật:
Các Tin Khác
Blogviet Blogradio trên mạng xã hội
Liên Kết Trang

Tin Âm Nhạc

Elle UK tung ra clip hậu trường “behind-the-cover” như để làm nóng lên sự trông đợi của độc giả cho bản phát hành tháng 6 tới với nhân vật trang bìa là Miley Cyrus. Cô...
Diva tóc ngắn nhận xét, Anna không phải ca sĩ tỏa sáng trên sân khấu mà muốn lui vào hậu trường để sản xuất âm nhạc.
Maya, Hoàng Yến kết xu hướng đen trắng, Bảo Thy mê short cạp cao, Mai Phương Thúy cá tính với mũ bóng chày...
Bên cạnh đó, Eminem kiện Facebook, Audi và Apple vì vi phạm bản quyền.
Quảng Cáo